Sự im lặng đáng ngờ và danh sách thiệt hại
Trong suốt hai tuần tiếp theo, Claudia không liên lạc trực tiếp với tôi mà đều thông qua Diego. Cô ta viện cớ không đền bù vì cho rằng mọi chuyện đã rồi và chúng tôi sẽ còn nhận thêm nhiều quà khác. Thậm chí, Claudia còn nhắn vào nhóm chat gia đình, trách móc người lớn chấp nhặt một đứa trẻ vị thành niên đang bị tổn thương.
Để đối chất, tôi đã liệt kê toàn bộ những món đồ bị hỏng kèm theo hình ảnh làm bằng chứng:
- Quần áo sơ sinh, đồ chơi, bình sữa, tã lót
- Xe đẩy em bé bị trầy xước
- Chăn mền và đặc biệt là chiếc chăn kỷ niệm vô giá của bà tôi
Diego hoàn toàn ủng hộ quyết định của tôi: nếu không có lời xin lỗi trực tiếp và bồi thường thỏa đáng, Camila sẽ không được phép tiếp cận em bé khi chào đời. Dù bố mẹ chồng cố gắng khuyên can để giữ hòa khí, chúng tôi vẫn quyết định có một buổi nói chuyện rõ ràng.
Buổi đối chất gia đình thẳng thắn
Tại nhà bố mẹ chồng, Claudia tiếp tục tỏ vẻ nạn nhân và đổ lỗi cho tôi làm Camila hoảng loạn. Tôi liền đưa ra những bức ảnh chụp hiện trường và đọc chi tiết bảng giá thiệt hại. Sự thật khiến bố chồng tôi và các cô của Diego vô cùng ngỡ ngàng vì mức độ nghiêm trọng vượt xa những gì Claudia đã kể. Bị dồn vào thế bí, Claudia tức giận bỏ về.
Hai ngày sau, Camila gửi tin nhắn xin lỗi ngắn gọn. Tiếp đó là những gói bưu phẩm chứa đồ sơ sinh được gửi đến dưới tên Claudia, dù không kèm theo bất kỳ lời nhắn nào.
Sự cố bất ngờ tại bệnh viện
Con trai chúng tôi chào đời sớm hai tuần. Chúng tôi đã thiết lập quy tắc nghiêm ngặt: không viếng thăm đột xuất, không chụp ảnh và không đăng hình ảnh của bé lên mạng xã hội.
Tuy nhiên, ngay ngày thứ hai tại viện, nhóm của Claudia, Roberto, Camila và một người họ hàng đã tự ý xuất hiện. Họ mang theo một tấm áp phích dán đầy ảnh của Diego và Camila, vẽ hình trái tim cùng một góc in hình siêu âm thai nhi của tôi. Hành động này khiến tôi nhận ra đây không đơn thuần là sự ghen tị nhất thời của một đứa trẻ, mà có ai đó đứng sau giật dây.