Sau những mâu thuẫn ban đầu, Claudia hoàn toàn tránh mặt tôi suốt hai tuần. Mọi việc đều được truyền đạt gián tiếp qua Diego. Cô ta bao biện rằng không cần đền bù vì thiệt hại đã xảy ra và chúng tôi sẽ còn nhận thêm nhiều quà khác. Thậm chí, cô ta còn chỉ trích chúng tôi là những người lớn ích kỷ, ôm hận với một đứa trẻ vị thành niên đang bị tổn thương.
Cuộc đối chất thẳng thắn trước gia đình
Tôi quyết định không im lặng. Với sự đồng ý của Diego về việc cấm Camila tiếp cận em bé nếu không có lời xin lỗi, tôi đã lập danh sách các món đồ bị hỏng: quần áo, đồ chơi, bình sữa, tã giấy, chiếc xe đẩy bị trầy xước và đặc biệt là chiếc chăn kỷ niệm vô giá của bà tôi. Dù mẹ chồng tôi cố khuyên nhủ bỏ qua để tập trung cho đứa trẻ, tôi vẫn kiên quyết làm rõ mọi chuyện.
Tại buổi gặp mặt gia đình vào ngày chủ nhật, khi Claudia cố đóng vai nạn nhân, tôi đã đưa ra những bằng chứng xác thực. Các bức ảnh chụp chiếc chăn rách, hộp đồ bị bới tung và đống tã nát kèm bảng giá chi tiết đã khiến bố chồng cùng hai người cô kinh ngạc. Claudia tức giận bỏ về trước sự thật không thể chối cãi.
Sự thỏa hiệp gượng ép và món quà kỳ lạ tại bệnh viện
Hai ngày sau, Camila gửi tin nhắn xin lỗi ngắn ngủi. Tiếp đó, những gói đồ cứu trợ gồm quần áo, bình sữa và tã bắt đầu gửi đến dưới tên Claudia. Tôi tưởng căng thẳng đã dịu đi, nhưng mọi chuyện lại chuyển biến xấu hơn.
Con trai tôi chào đời sớm hai tuần. Chúng tôi đã đặt quy định nghiêm ngặt: không viếng thăm bất ngờ, không chụp ảnh và không đăng hình bé lên mạng xã hội. Tuy nhiên, vào ngày thứ hai tại viện, nhóm của Claudia, Roberto, Camila và một người họ hàng vẫn tìm đến. Đáng chú ý, tấm áp phích Camila mang theo dán đầy hình chụp chung với Diego, vẽ hình trái tim và đính kèm cả ảnh siêu âm của con tôi ở góc. Rõ ràng, có kẻ đứng sau đang kích động sự đố kị của cô bé này.
Câu chuyện sẽ tiếp diễn thế nào? Hãy chia sẻ cảm nghĩ của bạn và đón đọc phần tiếp theo.